
![]() |
Tình cảm chân thành và những món quà tinh thần đã khiến mối quan hệ thầy trò luôn trong sáng và bền chặt. Ảnh minh họa |
Anh đáp không chút băn khoăn: “Thôi, cứ phong bì em ạ, ai chả thế. Mua quà thì đằng nào chả phải có phong bì hả em?!”
Tôi thì băn khoăn vô cùng, đúng là hầu hết các phụ huynh khác đều biếu cô phong bì. Như hôm 20-10, tôi bận quá, chả kịp mua gì nên cũng chỉ biếu phong bì. Hỏi ra thì các phụ huynh khác cũng vậy, vì cho rằng phong bì vừa gọn nhẹ, lại “có chất lượng”.
Vậy là, tôi và nhiều người khác đang “làm hư” thầy cô. Tôi biết thế. Tôi tin nhiều người cũng biết thế. Nhưng cũng không còn biết cách nào khác, bởi vì tâm lý e ngại, mọi người đều biếu phong bì, lỡ mình không có, liệu con mình có bị thiệt thòi gì không?
Tôi chợt nhớ đến thầy giáo cũ của mình, gần như ngày Nhà giáo nào chúng tôi cũng đến thăm thầy, hoặc gửi lời chúc mừng tới thầy. Đó là người thầy giáo mà tôi nể phục và biết ơn nhất - dù thầy chỉ dạy tôi vỏn vẹn 45 tiết học, trong đó tôi đã nghỉ ốm mất 10 tiết.
Các tiết học của thầy luôn rất sôi nổi và sinh động. Thầy truyền đạt cho sinh viên những kiến thức rất mới mẻ mà thầy tích lũy được khi học tiến sĩ ở nước ngoài.
Rất tình cờ, thầy lại là người hướng dẫn tôi làm luận văn tốt nghiệp. Có lần thầy đã đến tận nơi tôi thực tập hướng dẫn cách phân tích số liệu để đưa vào luận văn. Tôi nhớ mãi, lần đầu tiên đến nhà thầy để nộp bài, tôi cứ phân vân, cứ đi tay không hay mua quà cho thầy. Mấy cô bạn thân gợi ý nên mua chút hoa quả hoặc hộp bánh, kèm theo phong bì để thầy cô “nhiệt tình” hơn.
Nhưng cuối cùng thì tôi chỉ mua một quả dưa. Tôi nghĩ, việc đưa phong bì là thiếu tôn trọng thầy, còn quả dưa không phải quà cáp gì cao sang, chắc chắn thầy sẽ nhận.
Nhiệt tình và tận tâm với học trò là thế, nhưng thầy cũng rất nghiêm khắc. Tôi hoàn thành từng phần luận văn, nhưng cũng có một số phần cảm thấy khó quá nên nộp bài chậm, thầy nhắc nhở nghiêm khắc, khiến tôi cũng phải thấy xấu hổ, sau đó quyết tâm cố gắng hơn. Luận văn của tôi đạt 9,8 điểm, trong đó công sức của thầy thật không nhỏ.
Sau khi tốt nghiệp, tôi vào làm ở một tờ tuần báo, khi bài viết đầu tiên được đăng, tôi vội gửi ngay báo tặng thầy.
Sau hơn 2 năm làm báo, tôi muốn thử sức mình ở một lĩnh vực khác nên đã chuyển sang làm cho một công ty xuất bản.
Thời gian qua đi, công việc và cuộc sống của tôi có biết bao nhiêu thay đổi, nhưng có một điều không bao giờ thay đổi đó là tình cảm của một người học trò mà tôi dành cho thầy giáo của mình.
Tôi chạnh lòng nghĩ, món quà vật chất gọn nhẹ và “chất lượng” như chiếc phong bì sẽ khiến tôi và con gái mình nhanh chóng quên lãng cô giáo của con ngay khi con lên lớp lớn hơn.
Có lẽ, đây là lúc tôi phải nhìn nhận lại và hành động khác. Bởi tôi đang làm gương cho con mình trong ứng xử với thầy cô giáo. Ngày mai, tôi sẽ đi chọn mua quà cho cô giáo của con.
-
Nông Thanh Nga
Con tôi 2 tuổi đang học ở trường mầm non. Lúc còn nhỏ nhiều người cũng được bố mẹ cho học ở trường mầm non, ở lứa tuổi tập ăn tập nói tập chơi nên chắc ký ức của nhiều người trường mầm non rất là mờ nhạt hoặc có thể không nhớ được gì. Tối về nhà chơi với con tôi thường hỏi con về những câu hỏi ở trường và trong kí ức non nớt của bé cô giáo là người cho bé ăn, thay đồ cho bé, dạy cho bé hát, nhận biết màu sắc.
Lớp học của con tôi có ba cô giáo, vừa rồi tôi về sớm nên đã đến đón con thay cho vợ. Tôi không vào đón con ngay mà theo dõi bên ngoài cửa sổ xem lớp học như thế nào. Đa số các bé rất hiếu động và nghịch ngợm, mỗi bé một tính nên tôi thấy các cô rất là bận bịu hết dỗ bé này lại đến để hướng dẫn cho bé khác cách chơi đồ chơi, rồi lại có hai bé dành nhau đồ chơi. Các cô giáo thật là kiên nhẫn và yêu trẻ. Tôi thấy một cô đang quét dọn lớp học và áo cô thấm sữa, chắc là cô đang có con nhỏ và gửi ở nhà nên bị căng sữa khi ở trường cả ngày. Thật sự tôi rất mủi lòng khi thấy hình ảnh ấy.
Tôi nghĩ trong nghề giáo thì những người dạy mầm non là vất vả nhất nhưng thu nhập lại thấp nhất. Ai đã trực tiếp thấy các cô giáo chăm các bé thì mới thấu hiểu và thương các cô giáo mầm non.
Tôi và vợ cũng bàn nhau sẽ mua quà cho các cô giáo, món quà thể hiện tình cảm chân thành của phụ huynh tặng cho cô nhân ngày 20-11.