221
450
Bạn đọc
bandocviet
/bandocviet/
1294294
Nhật ký "yêu" của chồng
1
Article
null
Nhật ký 'yêu' của chồng
,

- Lần đầu tiên trong gần hai chục năm sống cùng nhau, tôi cho phép mình làm công việc mà nhiều người vợ khác cho là hiển nhiên: lục túi xách của anh. Trong đó có những tờ giấy được đặt cẩn thận trong ngăn riêng, một dạng như nhật ký. Những tờ giấy với nét chữ của anh, kèm theo ngày tháng những sự kiện, cảm xúc anh dành cho người đó. Người mà anh gọi âu yếm “bé cưng”.

Anh là mối tình đầu tiên và duy nhất của tôi. Chúng tôi đã cùng nhau đi qua những năm tháng với bao nhiêu khó khăn và thử thách. Gần như không bao giờ anh tỏ ra cáu gắt, lúc nào cũng nhẹ nhàng, yêu thương tôi hết mực. Anh làm cho tôi nghĩ rằng anh quá yêu tôi, không bao giờ có thể lừa dối và nếu như có người nào thay đổi thì chỉ có thể là tôi chứ không bao giờ là anh ấy.

Mô tả ảnh.
Ảnh minh hoạ. Nguồn: internet.

Dù tôi vẫn biết, bây giờ ngoài xã hội người ta đi ngang về tắt rất nhiều. Thi thoảng, tôi lại nghe kể, cô bạn học cũ, chị đồng nghiệp phòng bên có chồng phản bội, có vợ bé, con riêng. Tôi nghe, không bình luận, chỉ thấy thương cảm những người phụ nữ tội nghiệp và mừng vì hạnh phúc vẫn luôn tràn đầy trong tổ ấm của mình. Những câu chuyện đó như xa lắm, thuộc về một thế giới nào khác, chẳng liên quan gì đến tôi. Đôi khi tôi cũng thầm nghĩ, chắc mấy cô vợ đó ít quan tâm đến chồng con, hoặc không chịu khó chăm sóc chồng, hoặc có thiếu sót gì đó chẳng hạn.

Tôi tự xét lại và tin mình chẳng có điều gì phải lo lắng. Ngoài công việc, tôi chỉ biết gia đình. Đứa con gái đáng yêu là cái gạch nối vững chắc giữa hai vợ chồng. Anh rất cưng con, hơn nữa mẹ chồng đang sống cùng chúng tôi, yêu thương và bênh vực tôi còn hơn cả mẹ ruột. Tôi soi gương vẫn thấy mình còn rất mặn mà và anh vẫn nồng nhiệt mỗi đêm.

Nhiều người ngưỡng mộ và ganh tị với hạnh phúc của tôi. Vậy mà khi cô gái trẻ tới nhà, cơn ác mộng trong cuộc đời tôi xuất hiện. Cô gái ấy dễ nhìn với sự tự tin hiếm có ở lứa tuổi cô. Câu chuyện xoay quanh chồng tôi. Tôi tím mặt khi cô ấy kể thời gian hơn một năm anh rất quan tâm đến cô... Tôi lịm dần nhưng vẫn nghe được câu nói cuối của cô ấy: Tôi đã chán chồng chị rồi, chị hãy giữ lấy chồng chị, đừng để anh ta làm phiền tôi.

Tỉnh dậy trong phòng ngủ, tôi vẫn không tin chồng mình ngoại tình. Thu nhập của chúng tôi không cao, phần nhiều chi tiêu trong nhà đều do tôi quản lý. Anh vẫn nộp hết lương. Vậy anh lấy đâu ra tiền để mà hẹn hò với cô gái ấy? Tối nào anh cũng về nhà ăn cơm và những dịp ăn nhậu của anh cũng hiếm hoi vậy thời gian đâu? Tôi nhớ lại, chưa từng thấy anh có một biểu hiện gì đáng ngờ. Hay bởi tôi đã quá chủ quan.

Lần đầu tiên trong gần hai chục năm sinh sống cùng nhau, tôi cho phép mình làm công việc mà nhiều người vợ khác cho là hiển nhiên: lục túi xách của anh. Trong đó có những tờ giấy được đặt cẩn thận trong ngăn riêng, một dạng như nhật ký rời vậy. Những tờ giấy với nét chữ của anh, kèm theo ngày tháng những sự kiện, cảm xúc anh dành cho người đó. Người mà anh gọi âu yếm “bé cưng”. Anh đã hẹn hò ở đâu, làm những gì, vui vẻ ra sao... Nồng nàn, chi tiết, trần tục. Anh và “bé cưng” là hai nhân vật chính. Rồi kèm theo những lời nhớ nhung của thời yêu đương, những cảm xúc còn lại sau một cuộc vui nào đó được nhắc lại.

Anh chối quanh nhưng trước những chứng cứ tôi đưa ra, anh đành vừa thú nhận vừa lấp liếm. Mẹ chồng tôi nổi giận, không muốn nhìn mặt anh. Con gái ngơ ngác bật khóc. Nhìn người đàn ông trước mặt, tôi đau đớn nhận ra lòng mình đang căm giận. Những lời ngụy biện của anh như đổ thêm dầu vào lửa. Tôi không thể hình dung mình làm sao có thể nằm cạnh người chồng đã từng chung đụng với kẻ khác? Những câu chữ trong mấy tờ giấy kia thật nồng nàn, có lẽ sẽ ám ảnh suốt quãng đời còn lại của tôi.

Những ngày sau đó chúng tôi như người của hai thế giới khác nhau. Tôi tự hỏi kéo dài như vậy dẫu có ích gì?

Trần Minh (minhxit75@....)

,
Ý kiến của bạn
Ý kiến bạn đọc

Chuyện của chị là rất phổ biến ở các gia đình hiện nay. Do chị chưa yêu ai ngoài chồng chị, chị quá nghiêm khắc với bản thân mình và với người thân xung quanh nên chị có suy nghĩ như vậy. Bây giờ, vào độ tuổi như chị, chuyện ăn chả, ăn nem là không phải hiếm đâu và như một nhu cầu tất yêu đó. Vợ mình đã già rùi, sinh đẻ vài lần rùi, đâu còn ngon lành như mấy em trong cơ quan, mấy em ngoài quán càfe gội đầu thư giãn. Họ phải tìm hiểu và khai thác tài nguyên mới đó chứ. Con trai mà, gái đẹp chào mời ai mà chả chết, dù là đảng viên hay lãnh đạo cao cấp nào mà chả thích cái đó. Lãnh tụ mình cũng vậy thôi. Theo tôi, chị cũng thay đổi tư duy đi, cũng chơi thoải mái đi, kẻo sau này muốn cũng chả chơi được. Mình giữ gìn thế thôi, để lâu ngày không khai thác hết thì phí lắm. Họ có việc phải đi, thì ta cũng tìm đến vũ trường, đến các sàn nhảy bình dân, khối kẻ thèm ta, có cả thằng già và thằng trẻ. Ta cứ cho nó thoải mái đi, cho nó chới mút chỉ đi, có mất gì đâu, chỉ có sướng thôi. Nó chơi tất nhiên là khác hẳn chồng mình chơi rùi. Chúc chị vui với tư duy mới nhé

,
Bui Hung, 15 Thanh Xuan Ha Noi, gửi lúc 23/07/2010 14:45:04

Tôi đã trải qua tâm trạng và sự hận chồng tuột độ khi phát hiện và đã gặp trực tiếp người mà chồng mình đã thuê nhà nghỉ và làm chuyện đó với nhau, và chồng mình đã cho tiền cô ta. Và sau đó anh ta thú nhận không chỉ làm chuyện đó với một người mà đã đi với một số gái làm tiền. Đầu óc tôi quay cuồng, và tôi đã hết niềm tin vào anh ta. Tôi đã rất yêu chồng và nghĩ anh ấy không bao giờ làm chuyện đó với người khác ngoài tôi. Anh ta cũng biện minh rằng ngoại tình không phải vì tình mà chỉ giải quyết sinh lí. Nhưng anh ta đã phản bội tôi, tôi đã đay nghiến, chì chiết chồng, tôi nói sẽ trả thù chồng băng cách đi với người đàn ông khác. Tôi đã vào tận phòng nghỉ với một người bạn (cũng đã có gia đình) chỉ để thỏa mãn xem nhà nghỉ là thế nào, nhưng bản lĩnh và lí trí trong tôi luôn vững vàng. Tôi không muốn và không thể làm chuyện đó với người khác.

Tôi vẫn yêu chồng, mặc dù đã tuyệt vọng. Tôi còn có hai con một trai một gái như thiên thần. Tôi có việc làm và thu nhập đủ chăm sóc con và bản thân mình. Vậy làm sao tôi phải đầy đọa bản thân mình vì người mà không biết tôn trong giá trị gia đình. Tôi đã nghĩ đến việc li hôn nhưng còn con tôi, ruốt cuộc anh ta không sống với mình thì sẽ sống ngay với người khác. Vậy thì ta hãy bớt yêu chồng đi, hãy dành hết tình cảm cho các con bởi chúng mới là máu mủ ruột thịt của mình và sẽ không làm mình tuyệt vong. Hãy coi những việc chồng làm với người đàn bà khác là khi đó bản năng gốc của anh ta lấn át anh ta. Và đối sử với một con vật thật dễ, khi ta vuốt ve nó sẽ quấn quýt quanh ta, còn khi ta đối sử tệ nó sẽ bỏ đi. Chồng và người tình sẽ không có kết cục dài. Lúc nào anh ta ở bên mình là chồng còn trái lại là con thú hoang. Hãy yêu chính bản thân mình, phải rồi, làm đẹp, ngoại giao, thể thao, dạy dỗ con cái lên người. Làm những việc cần cho gia đình và người thân. Hãy xem chồng như phương tiện lúc ta cần và như công cụ giải trí nếu người khác muốn. Thời gian không xóa hết nỗi đau nhưng sẽ làm dịu đi chị ạ. Hãy gằng lên nhé.

,
Hoang Ngan , Bac gGiang, gửi lúc 23/07/2010 13:28:48

chị Trần Minh thân mến, em đã có gia đình nên hiểu và thông cảm với nỗi đau mà chị đang phải trải qua. Nhưng e chỉ khuyên chị một điều hãy bình tĩnh để giải quyết sự việc bởi đàn ông ai chả có lúc ngoài chồng ngoài vợ. Hãy vì con mà bỏ qua cho anh lỗi lầm lần này, có thể do anh chị là mối tình đầu của nhau nên trong phút nông nổi anh muốn thử bản lĩnh đàn ông chinh phục người phụ nữ khác. Hãy tha thứ vì con, vì mình và vì những tháng ngày tình nghĩa vợ chồng chị nhé. Lòng nhân hậu của chị cùng với thời gian sẽ hàn gắn rạn nứt trong hôn nhân, em tin đến một lúc nào đấy mọi vết thương đều lành. Chị tha thứ cho anh cũng là lời cnảh báo anh trước những trận say nắng và cũng là câu trả lời cho người phụ nữ đã trơ tráo tìm đến nhà nhằm phá hoại hạnh phúc gia đình chị, để cô ta tự hiểu và tự xấu hổ trước phẩm hạnh của những người vợ cao thượng. Chúc chị tìm lại được hạnh phúc.

,
ngân hà, lào cai, gửi lúc 23/07/2010 09:32:20

Chồng chi quả thật là một người đàn ông khôn klhéo "Tôi soi gương vẫn thấy mình còn rất mặn mà và anh vẫn nồng nhiệt mỗi đêm. Nhiều người ngưỡng mộ và ganh tị với hạnh phúc của tôi." Ở góc độ người ngoài cuộc tôi thấy chồng chị vẫn rất yêu thương chị, vun vén hạnh phúc cho gia đình...Chị nên tha thứ cho lỗi lầm của chồng, nhưng không phải là ngay lúc này. Còn về phía bản thân chị, tôi thấy chị nên giànonmotj chút thời gian cho chính bản thân mình như tham gia câu lạc bộ thể thao nào đó...Đừng nên tạo cho chồng một thói quen, cảm giác:"Vợ mình luôn luôn và sẵn sàng là bến đỗ an toàn nhất". Hãy cho anh ấy biết rằng anh ấy cũng có thể mất vợ bất cứ lúc nào nếu anh ấy lơ đãng...Hãy vì chính hạnh phúc của bản thân mình mà cố gắng lên chị nhé.

,
Thachthao, Hai Phong, gửi lúc 23/07/2010 08:24:25

tôi cũng là dàn ông, tôi thấy xót xa cho em,khi chồng em đã ngoại tình rồi còn viết nhật ký. chứng tỏ chồng em không tôn trọng em nửa,và dã khi không tôn trọng nhau nửa,thì không còn gì để nói.vậy mong em tự thoát cho mình một cuộc sống bình yên

,
tran quang huy, nghe an, gửi lúc 23/07/2010 04:19:09
Trang trước 123456 Trang sau
,
,
,
© Báo VietNamNet, số 141 Bà Triệu, Quận Hai Bà Trưng, Hà Nội.
Cơ quan chủ quản: Bộ Thông tin và Truyền thông.
Số giấy phép: 1285/GP - BTTTT cấp ngày 27/8/2008. Tổng biên tập: Nguyễn Văn Bá
® Ghi rõ nguồn "VietNamNet" khi phát hành lại thông tin từ website này.
,